Editor: Co3P.
Văn Nhân Mịch giương
mắt nhìn lại, đều là những tiểu tử choai choai mười lăm mười sáu tuổi, trong mắt
mang theo giảo hoạt đùa giỡn ác ý chứ không phải ác ý thật sự.
Ngay cả như vậy, những
người này đối với Lâm Mạt Mạt trước kia chắc hẵn cũng là phiền phức lớn. Đứa trẻ kia chỉ mới mười bốn tuổi, thời điểm đối mặt với tử vong so với cô người
sống gần hơn ngàn năm còn muốn lạnh nhạt hơn, thậm chí còn không kịp chờ.
“Bản thân không muốn chớ đẩy cho người. Đùa ác nhiều, cẩn thận quỷ tới cửa.” Mấy đứa này còn nhỏ, Văn Nhân Mịch nguyện ý cho một cơ hội.
Mấy thiếu niên yên
tĩnh mấy giây, lập tức lại bộc phát một trận cười vang.
“Tụi bây nghe xem, vừa rồi nó nói cái gì? Quỷ tới cửa?”
“Bà nội tao cũng không mê tín như vậy.”
“Nói thật tao cũng rất tò mò, quỷ hình dáng như thế nào
....”
Lời còn chưa nói hết, nam sinh liền ngẩn ra, cả người nhất thời cứng ngắt lại.
Văn Nhân Mịch một tay
nâng cằm, một tay xoay bút không để ý hỏi: “Thấy
được chưa?”
Cô đã sớm nhìn ra,
nam sinh cao lớn cường tráng này chính là dê đầu đàn của nhóm người này, tên
hình như là cái gì Tống tam béo? Không đúng, đây là ngoại hiệu nhưng rốt cuộc hắn
tên là gì Văn Nhân Mịch đúng thật không nhớ nỗi.
Bất quá Văn Nhân Mịch
dựa theo trong trí nhớ tìm kiếm được một ít hình ảnh rất có ý tứ, cô thấy chính
là tên mập mạp này đem cô bé đụng ngã xuống cầu thang.
Ba phòng học ban nhất ở lầu ba, lúc tan học buổi trưa Lâm Mạt Mạt đang định xuống lầu Tống tam béo
cùng đám chân chó của hắn đuổi theo đùa giỡn phía sau Lâm Mạt Mạt, cũng không
biết thật không thấy hay nhìn thấy mà không coi là chuyện to tát gì, hai nhóm
người va chạm vào nhau, kết quả có thể thấy.
Tống tam béo thân cao 1m75, nặng 180 cân, lấy ra so sánh, eo
Lâm Mạt Mạt cũng không bằng cánh tay hắn. Sau đó cô bé gầy yếu cứ như vậy trong
lúc lơ đãng trực tiếp từ bậc thang lầu ba té xuống, đụng vào lan can ở góc rẽ,
dập bể đầu.
Lâm Mạt Mạt chết nhất
định cùng hắn không thoát khỏi liên quan. Mặc dù trên trán rách một miếng da
không phải đại sự gì nhưng theo sách nhân quả trên trán cô không phải nói như vậy.
Sờ sờ vết thương trên trán, Văn Nhân Mịch quyết định cho hắn bài học.
Những người khác không biết Tống tam béo nhìn
thấy cái gì chỉ phát hiện đột nhiên sắc mặt hắn trắng bệch, mắt mở rất lớn,
thân thể gắt gao kéo căng lên nhưng môi lại mím chặt, một chữ cũng không dám
nói.
“Tam thiếu, ngươi sao vậy?” bên cạnh hắn một thiếu niên tóc vàng gầy
gầy thấp thấp chọc chọc cánh tay hắn, lập tức một cảm giác lạnh lẽo đánh tới, hắn
nhịn không được rùng mình một cái, da gà cũng nỗi hết lên.
Bên kia nam sinh tóc
đen mái bằng cũng kéo hắn: “Tam ca?”
Tống tam béo cơ hồ sắp
sợ tè ra quần. Ngay lúc Lâm Mạt Mạt nói xong ba chữ “Thấy đẹp không?” cảnh tượng trước mắt hắn đột nhiên thay đổi.
Phòng học vẫn là
phòng học kia, hắn thì lại giống như đã đưa thân vào trong lòng biển sâu, nước
biển áp bách hắn cả người đều hít thở không thông, ngũ tạng lục phủ bị đè ép lợi
hại, ngay cả khi hắn hô hấp khí thở ra cũng biến thành bong bóng, ùng ục ùng ục.
Loại cảm giác thân
lâm kỳ cảnh này đã để Tống tam béo sợ muốn tè ra quần. Lúc này trong nước biển
đột nhiên xuất hiện một đầu người, nhe răng trợn mắt, sắc mặt dữ tợn, tóc đã biến
thành rong biển, ở trong nước biển phiêu diêu, giống như quỷ nước lấy mạng.
Ngay lúc đối mắt với
Tống tam béo, vật kia đột nhiên nở nụ cười: “Hắc hắc, ngươi tới đón ta sao? Lần trước ta hỏi ngươi ngươi không trả lời
ta, lần này ngươi đồng ý không? Ngươi đúng là người tốt ...... “
Lần trước ?
Tống tam béo đột
nhiên nhớ lại, hai tháng trước cũng chính là lúc nghĩ đông, hắn theo người nhà
đi biển nghĩ phép, bờ biển kia có một nam nhân chết đuối ở biển cạn. Lúc ấy hắn
rất hiếu kỳ đã đến nhìn mấy lần.
Nhưng mà lúc đó thi
thể đã bị ngâm trắng bệch, mặt cũng phù lên hết sức khó coi căn bản không thấy
rõ tướng mạo.
Chẳng lẽ đây chính là
nam nhân chết đuối kia? Trên đời này thật sự có quỷ? Hơn nữa quỷ này khi bị vớt
lên đã đến bên cạnh hắn rồi? nhớ tới mấy hôm nay buổi tối thỉnh thoảng gặp ác mộng,
mỗi lần tỉnh lại phảng phất như hít thở không thông, gan nhỏ của Tống tam béo bị
dọa muốn vỡ ra.
Tống tam béo muốn lớn
tiếng la lên nhưng làm thế nào cũng không phát ra âm thanh được. Nam quỷ chết
chìm còn vòng quanh hắn quan sát, trên da còn có những điểm sáng sáng, chiếu
vào làn da trắng xanh phá lệ rõ ràng.
“Ngươi thật thơm.” Quỷ chết đuối đột nhiên liếm liếm bên mặt hắn, một
mùi kỳ dị đập vào mặt.
Tống tam béo càng muốn
hét lên nhưng mà cổ họng vẫn giống như bị chặn lại.
Quỷ nước càng hưng phấn
hơn, vòng vo qua lại vài vòng, phảng phất như đang suy nghĩ không biết nên ngoạm
từ chổ nào mới tốt.
Ước chừng sau ba
phút, Tống tam béo rốt cuộc có thể động, ngao ngao kêu lên chạy khỏi phòng học.
Những người còn lại hai mặt nhìn nhau, cũng nhanh chóng đuổi theo.
Văn Nhân Mịch đem bàn
kéo về, tiếp tục làm bài.
Tiết sau Tống tam béo
cũng không trở về, nghe nói là xin nghỉ.
Văn Nhân Mịch cũng
không để trong lòng, chương trình học ở thế giới này ngoài ý muốn rất có ý tứ,
cùng với sở học của cô ở Lăng Vân Giới là một trời một vực nhưng lại là đồng dạng
đồ vật.
Văn Nhân Mịch như si
như say, cả ngày cũng không nhàn rỗi, đem sách giáo khoa hôm nay mang đến tấc cả
đều nghiêm túc xem qua một lần.
Cô Trần giữa trưa lại
đem cho cô hai cái bánh bao lớn và một hộp sữa bò, nói: “Đừng chỉ cố đọc sách, cũng phải nghỉ ngơi một chút.”
Văn Nhân Mịch trong
trí nhớ tìm tòi một chút, biết được gia cảnh vị chủ nhiệm này cũng không tốt, mấy
năm trước trượng phu bị bệnh qua đời, tự mình mang theo hai đứa trẻ, có thể mang
mấy cái bánh bao cho cô có thể nói là tận hết khả năng.
Nhìn buồn rầu giữa
lông mày của cô ấy, Văn Nhân Mịch nuốt xuống một ngụm bánh bao, mở miệng an ủi:
“Cô không cần quá lo lắng, con gái cô
không sao đâu.”
Cô Trần hơi sửng sờ,
lập tức giận trách: “Em nghe ngóng chuyện
này làm gì? Học tập cho tốt, việc nhà của cô không cần em quan tâm.”
Văn Nhân Mịch trừng mắt
nhìn, rồi nói: “Em nói là thật, chị ấy chỉ
là quá muốn kiếm tiền, một mình làm nhiều việc, không rảnh nghỉ ngơi nên lúc
này mới mệt đến té xỉu, hảo hảo tĩnh dưỡng sẽ không sao.”
Thế giới này nhìn qua
thấy phồn hoa, kỳ thật cũng tàn khốc xấp xỉ Lăng Vân Giới, một phân tiền cũng
có thể làm khó anh hùng hảo hán, nghèo chính là một cái tội. Lâm Mạt Mạt như thế,
con gái Cô Trần cũng thế.
Cô Trần lần nữa sửng
sốt.
Con gái năm nay học
năm hai, trường học ngoài tỉnh, khoảng cách không tính là gần, đi xe cao tốc đường
sắt cũng phải hết mười mấy tiếng. Cô là hôm trước nhận được điện thoại của bạn
học con gái gọi đến mới biết việc con gái té xỉu nằm viện, lúc đó cô liền gửi mấy
ngàn qua để con gái hảo hảo làm kiểm tra sức khỏe, hai ngày nay vẫn nơm nớp lo
sợ ăn không ngon ngủ không yên.
Các thầy cô cùng
phòng cũng chỉ biết con gái cô nhập viện, cụ thể cô chưa bao giờ nhắc qua. Lâm
Mạt Mạt có thể nói ra việc con gái té xỉu nằm viện, lập tức tâm tình có chút phức
tạp.
Nhưng mà cô cũng
không nghĩ nhiều, trên mặt hơi có chút ý cười: “Cảm ơn Mạt Mạt, nhờ cát ngôn của em.”
Văn Nhân Mịch rất
nghiêm túc gật đầu: “Uhm, lời em nói nhất
định sẽ ứng nghiệm.”
Cô Trần nhịn không được
bật cười, tâm tình lập tức nhẹ nhõm không ít, lại hỏi: “Hôm nay Tống Vân Lâm có khi dễ em không? Nếu hắn khi dễ em nhất định phải
nói với cô, cô sẽ tìm người nhà hắn nói chuyện.”
Văn Nhân Mịch đem tên
này rà xoát một vòng trong đầu: “Ai?”
Nhìn ánh mắt cô mờ mịt,
cô Trần cúi đầu xuống, tiến tới, nhỏ giọng nói: “Tống tam béo.”
“Ah~” Văn Nhân Mịch bừng tỉnh đại
ngộ, lập tức nói “Hắn không phải xin phép
nghỉ về nhà rồi sao? Em nghe bạn nam phía sau em nói.”
“Cô là sợ hắn khi dễ em rồi chột dạ xin nghỉ. Nếu không
có chuyện gì thì cô yên tâm.”
Văn Nhân Mich gật đầu:
“Sau này hắn sẽ không dám khi dễ em đâu.”
5h30 chiều tan học,
Văn Nhân Mịch đeo túi sách đi về, bụng lại đói.
Thân thể này đang ở
tuổi dậy thì, vốn là đang tuổi lớn, Lâm Mạt Mạt lại chịu đói lâu ngày, tay chân
lèo khèo, nhìn không bình thường.
Văn Nhân Mịch thờ
dài, lại nhịn không được suy nghĩ chuyện kiếm tiền. Lập tức Văn Nhân Mich duỗi
tay ra, nhìn chỉ tay phun trào ám văn, có chút hoang mang, tài vận? Hôm nay cô
có thể thu được một số tiền lớn?
Văn Nhân Mịch xem
không biết khoản tiền lớn này ở đâu ra, rất nhanh liền từ bỏ. Bất kể nói thế
nào có tiền chính là chuyện tốt, cô không cần vì đối bụng mà phát rầu.
Thời điểm trở về
chung cư, sắc trời vừa bắt đầu trở tối, có lẽ vì thời tiết không tốt, sắc trời
phía tây có vẻ hơi âm u.
Lúc lên lầu, Văn Nhân
Mịch cũng giương mắt nhìn sang, trong lòng tự dưng dâng lên ý niệm __ gặp ma rồi.
Văn Nhân Mịch lập tức
đem tay nhét vào trong túi, ở trong đó có phù lục cùng trận pháp hai ngày nay
lúc điều chỉnh suy nghĩ cô tùy ý vẽ. Mặc dù đều dùng giấy làm bài tập nhưng đối
phó những vật chưa thành hình này thì không vấn đề.
Ngày ấy lúc vừa đến,
Văn Nhân Mịch cũng không có chuẩn bị gì chỉ có thể lấy giấy bút trong túi của
cô bé vẽ một hỏa phù, đánh lui ác quỷ. Nhưng mà khi đó trên người cô còn mang
theo khí tức thiên lôi lúc phi thăng, cũng là một trong những nguyên nhân cấp tốc
đánh lui ác quỷ.
Văn Nhân Mịch vừa đem
phù chú lấy ra thì cảm giác được bên cạnh đột nhiên có một trận gió thổi tới
cùng với một cổ khí âm hàn đập vào mặt, lập tức bên tai cũng truyền tới tiếng
cười nhạo khàn khàn.
“Thật là thơm....”
Văn Nhân Mịch lần
theo thanh âm nhìn sang, bất quá chỉ là một tiểu quỷ có chút tu vi thế nhưng vọng
tưởng ăn cô, nhịn không được cười nhạo một tiếng, liền lấy phù chú trong túi
ra.
Nhưng mà cô còn chưa
kịp có hành động gì, âm khí bên người đột nhiên biến mất không còn tăm tích, tiểu
quỷ hét thảm một tiếng cũng lập tức biến mất. Không khí lần nữa khôi phục yên
tĩnh, khí tức cuối xuân đầu hạ tuôn ra, mang theo hương vị vạn vật.
“Lâm Mạt Mạt?”
Âm thanh nam nhân hơi
trầm thấp dễ nghe vô cùng, phảng phất còn mang theo một chút từ tính độc hữu,
không tự chủ hấp dẫn người khác nhìn sang.
Văn Nhân Mịch quay đầu,
một nam nhân trẻ tuổi mặc âu phục màu bạc đứng sau lưng cô không xa, chạm đến
ánh mắt cô, khẽ lịch sự gật đầu.
Văn Nhân Mịch lục
trong trí nhớ một hồi cũng không nhớ rõ có người như vậy, liền đứng tại chổ
không động. Dù sao nam nhân trưởng thành bộ dáng như này, cô không tin Lâm Mạt Mạt
không có chút ấn tượng nào.
Cho dù cô đã thấy qua
vô số tuấn nam mỹ nữ ở Lăng Vân Giới, Văn Nhân Mịch vẫn bị gương mặt không tì vết,
được ông trời sủng ái đến cự hạn trước mắt hấp dẫn, nhịn không được muốn nhìn
thêm vài lần. Huống chi là từ nhỏ đã sống trong nghèo khó chưa từng va chạm xã
hội như Lâm Mạt Mạt.
Cho nên Văn Nhân Mịch
vô cùng khẳng định, Lâm Mạt Mạt cũng là lần đầu tiên gặp người này.
Hơn nữa cô có chút
hoài nghi, vừa rồi tiểu quỷ kia chạy tán loạn cùng với nam nhân tướng mạo tuấn
mỹ vô cùng trước mắt có liên quan nào đó.
Nam nhân tựa hồ cũng
rất rõ cô vì sao trầm mặc, đi đến chủ động giới thiệu: “Tôi là Cảnh An Thành.”
Hết Chương 2.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét